Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2014

Trăn Trở

Trăn Trở
1-
một mình trăn trở
khát nụ hôn
vòng tay anh
vuốt ve
xoa dịu những nỗi đau đời
thèm có anh bên cạnh
để một lần nhớ mãi không quên
để một lần nhớ mãi không quên..

2-
bờ môi run
vòng tay nhiệt
nắng lóe màng đêm
từng thớ thịt
chạy lăn tăn
oằn cháy
rũ rượi ngã gục
đời là tro
đời là tro ...

3-
nửa vần thơ
thật và mơ
thèm có em bên cạnh
chỉ một đêm
rồi chết cũng nghe yên
rồi chết cũng không quên ...

T & NT .

Thứ Sáu, 4 tháng 4, 2014

Sương Muộn

Sao bỗng dưng tôi thấy lạnh buồn
Bây giờ tháng mấy chợt mưa tuôn ?
Ơ hay Đà Lạt mưa tàn muộn
Cho tóc người che kín giận hờn

Tôi lên miền cao nguyên bơ vơ
Vì em thôi đã hết mong chờ
Em đi rét mướt nguyên thành phố
Và để buồn lên vút dại khờ .

Mai tôi về ai đưa tôi đây
Sương khuya hờ hững buốt vai gầy
Em pha sương muộn giăng đầu núi
Hay tóc em cài sương trên tay ?

Đêm nay buồn đen như tương lai
Nghìn sao khuya lạc cuối phương đoài .
Đồi thông vi vút lời đưa tiễn
Cho buổi tôi về ai thương ai ...

Nhược Thu

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

Mình Đi Biệt Xứ Buồn Sông Núi

Cali trời vẫn nắng hanh hanh
Vẫn giấu đâu đây chút mộng lành
Phố xá dù đông buồn vẫn đọng
Trên từng phiến lá sắp thôi xanh

Thu đến rồi em dù rất muộn
Khi Hè đóng cửa đuổi xua ta
Mình đi biệt xứ buồn sông núi
Chợt vở trong tim nét ngọc ngà

Mắt biếc thuở nào phai sắc thắm
Bụi đời thêm bám nỗi phiền đau
Bàn chân chim sáo xưa còn nhảy
Chắc ở lồng son tự độ nào ...?

Hãy khóc đi em dù ráo lệ
Một lần rồi mãi mãi xin thôi
Hồn thơ hóa đá nghìn năm cũ
Chắc cũng vì em đã sụt sùi ..

Chièu nào phai nắng Laguma
Chỉ có mình em chẳng có ta
Em nắm tay ai thèn thẹn bước
Còn ta lẻ bóng dưới trăng tà ..

Em nhớ người xưa luôn vẫn nhớ
Quên ta em lại vẫn quên ta

Nhươc Thu
02.09.2004

Trăng Xẻ Tình Nhau Buổi Hạ Cờ

Lá rơi vì gió không ngừng thổi
Cho phượng hết hồng trên lối xưa
Chỉ có môi em còn đỏ mãi
Đường về quên mất kẻ theo đưa ..

Em đợi thu về đưa tiển nhớ
Bóng người xưa khuất giữa chiều mơ
Chiều nay lấp ló trăng đầu núi
Trăng xẻ tình nhau buổi hạ cờ ..

Em có nỗi buồn tôi rất nhỏ
Buồn tôi quay quắt xé hơn tình
Tình em giấu trọn mùa hoang cũ
Non nước xa vời nơi hổn linh ..

Em có bao giờ pha giấc ngủ
Trong ly rượu đắng nhạt hương nồng
Ngoài sương gỏ nhịp từng cây số
Tôi cũng thầm mơ bếp lửa hồng ..

Nhược Thu
10.08.2004


Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

Lá Đau Từng Chiếc Miền Quê Mẹ

Cô bé trách gì cô bé ơi
Trời thu phải có lá thu rơi
Như Thơ phải trải niêm vần luật
Mới có tình nhau để vẽ vời

Thu giấu buồn ta tận đáy mơ
Mong manh như lá nép sương mờ
Sương che đâu kín màu phai úa
Giữa bóng bên trời đã xác xơ

Gió cuốn mây hờn trốn lối xưa
Nghe thu chối lá lạc bao mùa
Lá vương gót nhỏ em ngày ấy
Thương gốc cây già buổi tiễn đưa

Đã mấy mùa trôi cô bé ơi
Thu đau vì mộng rũ bên trời
Lá đau từng chiếc miền quê mẹ
Ca khúc về thu vẫn tả tơi ..

Nhược Thu

15.10.2004


Saigon Cuối Năm

Saigon đón Tết chắc là vui
Với trống lân vang dội đất trời
Với áo em dài đêm hái lộc
Có buồn có nhớ đến xa xôi ..

SaiGon mây trắng chiều cuối năm
Có chở dùm nhau ánh nguyệt rằm
Trăng trốn về đâu đêm tối mịch
Hay vì em giấu chốn xa xăm ..

SaiGon chốn ấy nắng chang chang
Ngày tiển đưa nhau lắm ngỡ ngàng
Giữa lúc xuân hồng xe ngựa đổ
Nhạt nhòa dĩ vãng buổi sang trang

Nắng SaiGon có rát chân không
Trốn học chui qua Sở Thú cùng
Có nhớ những chiều trên Nguyễn Huệ
Hoa hồng không thiếu , thiếu chờ mong ...

Nhược Thu
01.09.2004


Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2014

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

Bếp Lửa Quê Người Hiu Hắt Lạ

Phượng của ngày xưa chẳng của tôi
Hương trinh dìu dặt khuất bên trời
Má hồng em giấu miền xa lạ
Vận nước khơi nguồn khách nổi trôi

Sông núi ngăn dòng ta cách biệt
Sân trường áo vạt khuất hiên xưa
Guốc em khua nát hồn thơ cũ
Hồn nước chìm theo lũ mất mùa ...

Những cánh phượng hồng xưa lũ lượt
Chim non chia lối cuối mùa thi
Đường em nắng đổ nồng hương ấm
Non nước chờ nhau có được gì ...

Bếp lửa quê người hiu hắt lạ
Bao mùa mưa nắng rả tin xa
Cũng hoa cũng lá và mây trắng
Nhưng phượng chẳng hồng như xứ ta

Em ạ lá vào thu đã rụng
Phơi vàng không chỉ cổng trường xưa
Còn không những cánh chim non cũ
Có cánh bay mù quên tiển đưa ...

Nhược Thu
26.10.2004


Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

Em Về

Em về đâu chỉ một mình không
Có cả mùa thu cũng tháp tùng
Thu gánh mây buô`n che bớt nắng
Trải mềm chân bước lá vàng nhung

Em về bến Bắc không còn nữa
Phà cũ năm im tủi phận ðời
Những tiếng rao hàng xưa lảnh lót
Thấm vào huyết quản đã xa xôi ..

Em về gốc phượng sân trường cũ
Vừa rụng cành hoa nở cuối cùng
Sắc thắm một thời em ép sách
Đâu còn trang điểm giấc mơ chung ..

Em về dâu bể vô thường quá
Quê cũ người xưa cũng biệt mờ
Tiếng bụi tre già đưa kẻo cọt
Như lời xưa mẹ tiển con thơ ..

Bếp lửa nhà bên nay quạnh vắng
Đâu còn nghi ngút mỗi hoàng hôn
Và em đun giấc mơ ngày đó
Đọng giọt buồn xưa ngập đáy hô`n ...

NhượcThu
16 .11.2004


Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014