Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014

Em Có Còn Không Nón Dính Quai .. ?

Vịn thơ , ừ nhỉ làm tâm bão
Chợt vỡ bên trời em có nghe
Dù chỉ vần gieo buồn rất nhẹ
Mà sao hồn trách nửa thân về ..

Hồn bỏ thơ và em bỏ xa
Khi sầu sông núi rửa chân ta
Nào đâu ai biết mình lưu xứ
Là sẽ bơ vơ vía lạc nhà

Ta hỏi em và thơ hỏi buồn
Niềm đau bón cục nhọn hay vuông
Mà sao khi nó lăn vào mộng
Cứa nát đời nhau lắm đoạn trường ..

Chẳng nhuộm mà mây xanh ngất ngưởng
Hồn ta không nhuộm lại tan hoang
Không tra không tấn sao hồn nước
Quằn quại chìm trong mộng trái ngang .
.
Vành nón em che nghiêng nắng quái
Đâu che may rủi gót trang đài
Từ khi vận nước sầu trôi nổi
Em có còn không nón dính quai ...?

Nhược Thu



Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014

Nhớ

Thơ: Nhược Thu
Thi ngâm: Hoàng Đức Tâm



Ước Mơ Nếu Có Xanh Màu Ngọc

Nếu mơ là nắng em đừng ước
Vạt nắng hoàng hôn sẽ nhớ nhau
Những buổi chiều tàn xa cố quốc
Hồn ai chẳng đượm chút u sầu ..

Nếu mơ là lá em đừng ước
Nhánh lá Diêu bông vật bất thường
Trang trải cuộc đời trong đuổi bắt
Ích gì khi đổi cả quê hương ..

Ước mơ nếu chỉ là viên phấn
Em cứ dùng đi vẽ lại đời
Những mái đầu xanh ngày một lớn
Nỗi buồn lưu xứ có yên nơi ..?

Ước mơ nếu có xanh màu ngọc
Xin hãy như màu xanh mắt ai
Đội đá vá trời không dám ngại
Ngại nhìn châu lệ của ai rơi ...

Nhược Thu


Thơ Nhổ Neo Từ Cõi Xót Xa

Em xé thơ làm buốt vết thương
Làm đau sợi tóc vướng trong gương
Tóc soi hờ hững mình trong bóng
Quên mất đời đau lắm đoạn trường ..

Thơ nhổ neo từ cõi xót xa
Từ em sớt mộng chối quê nhà
Ôi quê hương hận sầu in bóng
Trong bóng em và cả bóng ta

Em vói tay làm vỡ bóng thơ
Bóng vờn xinh xắn bóng trong mơ
Bóng lăn ra khỏi vành gương hẹp
Chợt thấy đời sao quá mịt mờ ..

Thơ chối ngôn từ ta chối nhau
Vần gieo hờn dỗi khúc ca dao
Ngổn ngang trăm mối buồn lưu xứ
Thơ đội dùm thơ nón hận sầu ..

Nhược Thu




Đòi Lại Nghìn Sau

Thơ còn nửa mảnh vô thanh
Nửa cung kiếm gảy chưa lành xót xa
Em về hỏi lại niềm ta
Niềm riêng oan khúc nỗi nhà giấu đau ..

Em về đòi lại nghìn sau
Nghìn xưa đã lỡ gieo cầu nửa cung
Nửa đau mộng vỡ tơ chùng
Nửa sông núi dội bão bùng trái ngang ..

Đường trần sầu lắng miên man
Trách thu không nhuộm sao vàng ước mơ
Em về đòi lại tình cho
Tình xưa vằng vặc chưa mờ vết son ..

Nước non chưa biết có còn
Tình xưa ta biết nợ dồn đống cao
Đường về mờ mịt chiêm bao
Nghe âm thừa cũ lạc vào cõi không ..

Khi non nước hết chờ mong
Tình chung ta sẽ trọn lòng trả em ...

Nhược Thu



Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014

Đường Bao nhiêu Mật Chảy Ròng Thành Thơ

Thế là em đã bay xa
Như chim bỏ phố như ma bỏ rừng
Như đò bỏ bến rưng rưng
Như trưa bỏ nắng nửa chừng theo mưa

Như ta khăn gói đón mùa
Mùa sau chưa tới mùa xưa đã tàn
Như anh chiến bại về làng
Súng rơi ngựa mất không nàng song song

Khi em bỏ tổ như ong
Đường bao nhiêu mật chảy ròng thành thơ ..

Nhược Thu

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2014

Tôi Đứng Chờ Em Thế Kỷ Xưa

Tôi đứng chờ em thế kỷ xưa
Nhìn ra nhau chợt thấy tôi thừa
Kìa em áo lụa màu phai bạc
Nhìn lại mình mưa nắng chẳng ưa ..

Tôi đứng nhìn thế kỷ buồn qua
Mà quên đòi lại tuổi thơ già
Chờ nhau hẹn đến mùa thu cũ
Đòi lại ngàn sau để khỏi xa

Tôi đứng chờ như kẻ chờ xe
Xuân qua Hạ tới lại Thu về
Từng thu theo lá tàn dư rụng
Hờ hững bên mùa trong đắm mê ...

Tôi đứng nhìn , sông núi nhìn tôi
Nhìn em nhớ thuở mắt xanh ngời
Nhìn sương pha tóc dần rơi rụng
Có hạt gì vương mặn ở môi ..

Nhược Thu


Hoa Tháng Tư

Em hỏi làm chi chuyện nắng mưa
Tháng Tư buồn lắm , nắng quên mùa
Gió mưa là lệ người thiên cô?
Nhỏ xuống thay người vận nước thua

Mộng cũ biết rằng đã ngã nghiêng
Thân trai đâu để chí trai hèn
Mười năm nếm mật đầy cay đắng
Có sá gì đâu chút nỗi riêng ...

Em hoa đời nở mùa xuân ngát
Chưa thắm hương yêu đã nhuốm phiền
Tay súng anh buông giờ phút cuối
Hoa lòng lịm chết tháng Tư điên

Em xa quê mẹ từ hôm đó
Mắt ngọc còn điêu khắc bóng xưa
Ròng rả hơn phần tư thế kỷ
Bỗng dưng gặp lại , lạ không ngờ ..

Mưa nắng cũng còn thay đổi thôi
Chúng mình là những giọt mưa rơi
Mưa vương trên má em ngày cũ
Đã hóa thành mây mất kiếp rồi ...

Nhược Thu




Người Ở Lại LaoKay

Tôi vuốt mắt anh hốc đã khô
Cố giương lần cuối hướng xa mờ
Đôi môi buổi sáng còn trăn trối
Giờ đã thâm bầm theo ước mơ ...

Anh trối bao điều nghe xót xa
Đời trai nợ nước , phụ ơn nhà
Tình cha nghĩa mẹ chưa đền đáp
Vợ trẻ trông chồng rũ kiếp hoa ...

Anh cũng có thằng con bé dại
Đầu xanh đã sớm cút côi rồi
Nhưng anh chẳng chết vì chinh chiến
Chết bởi người ta rửa hận thôi ...

Tôi tiễn đưa anh lệ đẫm lòng
Mai này có đến lượt tôi không ?
Mà tôi mong chẳng bao giờ biết
Vì chúng mình chung mẫu số chung ...

Nhược Thu