Nắng bỏ ta về tận cõi xa
Khi em chôn nhớ giữa băng hà
Nửa chùm hoang phế ươm vườn mộng
Lời hẹ sau cùng cũng trốn ta...
Em giấu mặt trời sau chú Cuội
Cho đời lắm mộng giữa hoàng hôn
Bàn chân sỏi nhớ nhòa trên cát
Có biết Hè đau mẻ nửa hồn?
Em về xát muối câu thề cũ
Bếp lửa hương mùa tắt đã lâu
Chưa nướng mà nghe buồn đã khét
Cời thêm chi nữa đóm than sầu...
Ai đốt nắng Hè nung đỏ phượng
Cho loài ve tấu khúc nỉ non
Em ơi trên bước đường lưu xứ
Không đốt sao lòng vẫn héo hon...
Nhược Thu
Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2014
Còn Gì?
Còn gì để nói nữa đâu anh?
Khi tình hai đứa vội tan nhanh
Đời nhau sẽ từ đây khiếm khuyết
Trăm ngàn cung tơ rối quanh quanh
Còn gì để nhớ những đêm trăng?
Trăng giờ đã đôi hướng đôi mành
Nửa vần lỡ chuyến trôi nghiêng ngả
Nửa vần ôm ấp những băng khoăn
Còn gì để kết những cung tơ?
Chiều rơi tim tím lối hẹn hò
Một thuở hương đưa làn tóc rối
Ngọt ngào quyện trăm mối bâng quơ
Còn gì để ghi khắc trong nhau?
Thôi thì anh nhé gắng quên mau
Bịn rịn chi nhiều thêm ray rức
Vỡ òa theo tiếng nấc đêm thâu.
Thi Hạnh
Khi tình hai đứa vội tan nhanh
Đời nhau sẽ từ đây khiếm khuyết
Trăm ngàn cung tơ rối quanh quanh
Còn gì để nhớ những đêm trăng?
Trăng giờ đã đôi hướng đôi mành
Nửa vần lỡ chuyến trôi nghiêng ngả
Nửa vần ôm ấp những băng khoăn
Còn gì để kết những cung tơ?
Chiều rơi tim tím lối hẹn hò
Một thuở hương đưa làn tóc rối
Ngọt ngào quyện trăm mối bâng quơ
Còn gì để ghi khắc trong nhau?
Thôi thì anh nhé gắng quên mau
Bịn rịn chi nhiều thêm ray rức
Vỡ òa theo tiếng nấc đêm thâu.
Thi Hạnh
Em về Áo Mỏng Sụt Sùi Thơ
Còn đó nửa vần thơ lỡ dệt
Để rồi hai đứa lạc hai nơi
Trăng xưa không khuyết vì đau tủi
Khuyết bởi trần gian vẫn hẹp hòi
Còn đó úa cành hoa phượng cũ
Ảnh thời lưu bút bạc màu lâu
Màu hoa vẫn đỏ khi hè đến
Nhưng chẳng bao giờ trông thấy nhau
Còn đó nửa buồng tim vỡ nát
Em về áo mỏng sụt sùi thơ
Còn ta cung kiếm ngày kia gãy
Đâu biết đời chia quá bất ngờ
Còn đó nửa dòng sông cháy cạn
Nửa dòng ta chảy lỡ trăm năm
Quê hương theo gót đời phiêu lãng
Em có nghe sầu sông núi giăng
Nhược Thu
Để rồi hai đứa lạc hai nơi
Trăng xưa không khuyết vì đau tủi
Khuyết bởi trần gian vẫn hẹp hòi
Còn đó úa cành hoa phượng cũ
Ảnh thời lưu bút bạc màu lâu
Màu hoa vẫn đỏ khi hè đến
Nhưng chẳng bao giờ trông thấy nhau
Còn đó nửa buồng tim vỡ nát
Em về áo mỏng sụt sùi thơ
Còn ta cung kiếm ngày kia gãy
Đâu biết đời chia quá bất ngờ
Còn đó nửa dòng sông cháy cạn
Nửa dòng ta chảy lỡ trăm năm
Quê hương theo gót đời phiêu lãng
Em có nghe sầu sông núi giăng
Nhược Thu
Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014
Vạt Nắng Sân Trường Tôi Bỏ Lại
Từ độ sân trường tôi khuất biệt
Hàng hiên em có đứng chơ vơ
Mỗi lần nghe lá rơi nhè nhe.
Em có nhìn ra cửa lớp chờ ...?
Từ vạt tóc bồng tôi hết lộng
Bảng còn thương phấn nhạt màu tươi ?
Mỗi lần em xóa bài trên bảng
Có xóa tan buồn đang bám môi ...?
Từ dạo lối về tôi khuất nẻo
Em còn nghiêng nón thẹn thùng che ?
Đường xa có thấy lòng hiu quạnh
Dù nắng ngoài kia rực rỡ hè ..
Vạt nắng sân trường tôi bỏ lại
Để dầm sương giữ lấy quê hương
Cổng trường mở khép ngày hai buổi
Em có ngùi theo bóng dặm trường ...?
Nhược Thu
Hàng hiên em có đứng chơ vơ
Mỗi lần nghe lá rơi nhè nhe.
Em có nhìn ra cửa lớp chờ ...?
Từ vạt tóc bồng tôi hết lộng
Bảng còn thương phấn nhạt màu tươi ?
Mỗi lần em xóa bài trên bảng
Có xóa tan buồn đang bám môi ...?
Từ dạo lối về tôi khuất nẻo
Em còn nghiêng nón thẹn thùng che ?
Đường xa có thấy lòng hiu quạnh
Dù nắng ngoài kia rực rỡ hè ..
Vạt nắng sân trường tôi bỏ lại
Để dầm sương giữ lấy quê hương
Cổng trường mở khép ngày hai buổi
Em có ngùi theo bóng dặm trường ...?
Nhược Thu
Từ Tuổi Học Trò Anh Bỏ Lại
Từ độ sân trường anh khuất biệt
Hàng cây nghiêng nắng đổ chơ vơ
Nắng ấm hôm nào ươm mắt biếc
Giờ trong mòn mỏi mắt môi chờ
Từ vạt áo dài em trắng xóa
Trắng hơn màu phấn bảng năm xưa
Áo giờ như phấn, vàng đã hóa
Theo vết thời gian phủ bụi mờ
Từ dạo lối về mưa lất phất
Vắng người thêm quạnh vắng đơn côi
Đôi tay rét mướt, lòng u uất
Vần nón che nghiêng cũng ngậm ngùi
Từ tuổi học trò anh bỏ lại
Quê hương nặng trĩu gánh đôi vai
Cổng trường xưa vẫn người qua lại
Mà ngỡ mình em xõa bóng dài
Thi Hạnh
Hàng cây nghiêng nắng đổ chơ vơ
Nắng ấm hôm nào ươm mắt biếc
Giờ trong mòn mỏi mắt môi chờ
Từ vạt áo dài em trắng xóa
Trắng hơn màu phấn bảng năm xưa
Áo giờ như phấn, vàng đã hóa
Theo vết thời gian phủ bụi mờ
Từ dạo lối về mưa lất phất
Vắng người thêm quạnh vắng đơn côi
Đôi tay rét mướt, lòng u uất
Vần nón che nghiêng cũng ngậm ngùi
Từ tuổi học trò anh bỏ lại
Quê hương nặng trĩu gánh đôi vai
Cổng trường xưa vẫn người qua lại
Mà ngỡ mình em xõa bóng dài
Thi Hạnh
Vạt Nắng Sân Trường Cũ
Nửa tuổi học trò anh bỏ lại
Bỏ trường bỏ sách bỏ ngây thơ
Ra đi mang cả hồn trai trẻ
Cả bóng em về trong giấc mơ...
Nhớ vạt áo dài em vẫn lượn
Trắng màu nhung nhớ bóng cây xanh
Lá me có chứa gì tâm sự
Sao cũng buồn chi rớt khỏi cành?
Vạt nắng sân trường xưa đã lỡ
Ai mang đổi lấy đỉnh phù du
Chiều nay về lại ngang trường cũ
Kỷ niệm buồn như vệt khói mù
Đây góc ta chờ em, lẽo đẽo
Áo dài em thả mộng vào thơ
Bàn tay vịn nón vịn hồn nhỏ
Vịn cả đời nhau những đợi chờ...
Nhược Thu
Bỏ trường bỏ sách bỏ ngây thơ
Ra đi mang cả hồn trai trẻ
Cả bóng em về trong giấc mơ...
Nhớ vạt áo dài em vẫn lượn
Trắng màu nhung nhớ bóng cây xanh
Lá me có chứa gì tâm sự
Sao cũng buồn chi rớt khỏi cành?
Vạt nắng sân trường xưa đã lỡ
Ai mang đổi lấy đỉnh phù du
Chiều nay về lại ngang trường cũ
Kỷ niệm buồn như vệt khói mù
Đây góc ta chờ em, lẽo đẽo
Áo dài em thả mộng vào thơ
Bàn tay vịn nón vịn hồn nhỏ
Vịn cả đời nhau những đợi chờ...
Nhược Thu
Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014
Vịn Lấy Vần Thơ
Lời thơ ai nghe chừng chua chát quá
Trách gì nhau khi tình đã mờ phai
Chút dư âm của canh vắng đêm dài
Còn vướng lại nơi hồn ai lặng lẽ
Người trách chi cho màn đêm quạnh quẽ
Khổ đời nhau thêm nghiệt ngã người ơi
Tình chia ly đâu phải bởi một người
Lỗi hai đứa? hay lỗi đời ngăn nhịp?
Đừng trách thêm cho lòng nhau tim tím
Cũng đừng nên bịn rịn những tương tư
Khúc nhạc xưa đã từng phím rã nhừ
Ôm chi nữa những âm dư thừa thai
Lời thơ ơi đừng trách hờn nhau mãi
Nếu cuộc đời là oan trái trầm luân
Nhiều chông gai muôn sỏi đá gập nghềnh
Là nhiều lắm những chong chênh huyền ảo
Hãy vịn lấy vần thơ làm tâm bảo !
Thi Hạnh
Trách gì nhau khi tình đã mờ phai
Chút dư âm của canh vắng đêm dài
Còn vướng lại nơi hồn ai lặng lẽ
Người trách chi cho màn đêm quạnh quẽ
Khổ đời nhau thêm nghiệt ngã người ơi
Tình chia ly đâu phải bởi một người
Lỗi hai đứa? hay lỗi đời ngăn nhịp?
Đừng trách thêm cho lòng nhau tim tím
Cũng đừng nên bịn rịn những tương tư
Khúc nhạc xưa đã từng phím rã nhừ
Ôm chi nữa những âm dư thừa thai
Lời thơ ơi đừng trách hờn nhau mãi
Nếu cuộc đời là oan trái trầm luân
Nhiều chông gai muôn sỏi đá gập nghềnh
Là nhiều lắm những chong chênh huyền ảo
Hãy vịn lấy vần thơ làm tâm bảo !
Thi Hạnh
Em Có Còn Không Nón Dính Quai..?
Vịn thơ, ừ nhỉ làm tâm bảo
Chợt vỡ bên trời em có nghe
Dù chỉ vần gieo buồn rất nhẹ
Mà sao hồn trách nửa thân về...
Hồn bỏ thơ và em bỏ xa
Khi sầu sông núi rửa chân ta
Nào đau ai biết mình lưu xứ
Là sẽ bơ vơ víac lạc nhà
Ta hỏi em và thơ hỏi buồn
Niềm đau bón cục nhọn hay vuông
Mà sao khi nó lăn vào mộng
Cửa nát đời nhau lắm đoạn trường...
Chẳng nhuộm mà mây xanh ngất ngưởng
Hồn ta không nhuộm lại tan hoang
Không tra không tấn sao hồn nước
Quằn quại chìm trong mộng trái ngang...
Vành nón em che nghiêng nắng quái
Đâu che may rủi gót trang đài
Từ khi vận nước sầu trôi nổi
Em có còn không nón dính quái?
Nhược Thu
Chợt vỡ bên trời em có nghe
Dù chỉ vần gieo buồn rất nhẹ
Mà sao hồn trách nửa thân về...
Hồn bỏ thơ và em bỏ xa
Khi sầu sông núi rửa chân ta
Nào đau ai biết mình lưu xứ
Là sẽ bơ vơ víac lạc nhà
Ta hỏi em và thơ hỏi buồn
Niềm đau bón cục nhọn hay vuông
Mà sao khi nó lăn vào mộng
Cửa nát đời nhau lắm đoạn trường...
Chẳng nhuộm mà mây xanh ngất ngưởng
Hồn ta không nhuộm lại tan hoang
Không tra không tấn sao hồn nước
Quằn quại chìm trong mộng trái ngang...
Vành nón em che nghiêng nắng quái
Đâu che may rủi gót trang đài
Từ khi vận nước sầu trôi nổi
Em có còn không nón dính quái?
Nhược Thu
Người Về Trả Nợ Tình Tôi
Nợ tình người đã vay tôi
Từ muôn kiếp trước đến đời mai sau?
Trả tôi, người hỡi trả mau
Nợ tình không trả, đời nhau muộn phiền
Sắc cầm hòa nhịp cung duyên
Đời thường lỗi phím cho uyên ương sầu
Tình đầu và những tình sau
Mấy ai trọn kiếp trầu cau không rời?
Người về trả nợ đi thôi
Nợ tình người đã vay tôi ngày nào
Để lâu nợ hóa chiêm bao
Trăm năm người sẽ không sao đền bù
Hình như một chiếc lá thu
Ngẩn ngơ bay giữa sương mù xa xa
Cuốn mình theo những phong ba
Như người phương ấy... mãi xa nghìn trùng
Bao giờ trả nợ tình chung?
Hay... là tôi sẽ cho không chữ tình?
Thi Hạnh
Từ muôn kiếp trước đến đời mai sau?
Trả tôi, người hỡi trả mau
Nợ tình không trả, đời nhau muộn phiền
Sắc cầm hòa nhịp cung duyên
Đời thường lỗi phím cho uyên ương sầu
Tình đầu và những tình sau
Mấy ai trọn kiếp trầu cau không rời?
Người về trả nợ đi thôi
Nợ tình người đã vay tôi ngày nào
Để lâu nợ hóa chiêm bao
Trăm năm người sẽ không sao đền bù
Hình như một chiếc lá thu
Ngẩn ngơ bay giữa sương mù xa xa
Cuốn mình theo những phong ba
Như người phương ấy... mãi xa nghìn trùng
Bao giờ trả nợ tình chung?
Hay... là tôi sẽ cho không chữ tình?
Thi Hạnh
Em về Đòi Lại Nghìn Sau
Thơ còn nửa mảnh vô thanh
Nửa cung kiếm gãy chưa lành xót xa
Em về hỏi lại niềm ta
Niềm riêng oan khúc nỗi nhà giấu đau
Em về đòi lại nghìn sau
Nghìn xưa đã lỡ gieo cầu nửa cung
Nửa đau mộng vỡ tơ chùng
Nửa sông núi dội bão bùng trái ngang
Đườn trần sầu lắng miên man
Trách thu không nhuộm sao vàn ước mơ
Em về đòi lại tình cho
Tình xưa vằng vặc chưa mờ vết son
Nước non chưa biết có còn
Tình xưa ta biết nợ dồn đống cao
Đường về mờ mịt chiêm bao
Nghe âm thừa cũ lạc vào cõi không
Khi non nước hết chờ mong
Tình chung ta sẽ trọn lòng trả em.
Nhược Thu
Nửa cung kiếm gãy chưa lành xót xa
Em về hỏi lại niềm ta
Niềm riêng oan khúc nỗi nhà giấu đau
Em về đòi lại nghìn sau
Nghìn xưa đã lỡ gieo cầu nửa cung
Nửa đau mộng vỡ tơ chùng
Nửa sông núi dội bão bùng trái ngang
Đườn trần sầu lắng miên man
Trách thu không nhuộm sao vàn ước mơ
Em về đòi lại tình cho
Tình xưa vằng vặc chưa mờ vết son
Nước non chưa biết có còn
Tình xưa ta biết nợ dồn đống cao
Đường về mờ mịt chiêm bao
Nghe âm thừa cũ lạc vào cõi không
Khi non nước hết chờ mong
Tình chung ta sẽ trọn lòng trả em.
Nhược Thu
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)