Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Ừ Nhé Là Thơ

Ừ nhé là thơ em đã biết
Phương trời xa lắm có mong không ?
Chúa Xuân chắc cũng hùa theo nắng
Để sưởi hồng thêm chút má hồng ..

Nếu giữa mộng ngà vương chút lệ
Cũng là hạnh phúc chẳng tròn câu
Đừng em chớ tẩm màu yêu dấu
Vào lệ lòng ta sẽ xót đau ..

Ta đón xuân này bên phố nhỏ
Xứ người thưa lắm kẻ du xuân
Và em bỗng lạc từ xa tới
Chạm khẽ hồn thơ vụn mấy vần ..

Ta nhặt thơ rơi nhìn bỡ ngỡ
Em thành tiên nữ đẹp trong mơ
Từ khi xuôi ngược đời lưu xứ
Ta dám đâu lòng say đắm tơ ..

Thơ vẫn là thơ em cứ dệt
Tóc thề cứ phủ kín trời ta
Từ phương xa đó trăng hờn dỗi
Em giống mùa trăng thuở ngọc ngà ..

Nhược Thu


Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015

Thơ Chìm

Em nhé xù thơ là có tội
Xù tình… tội còn lớn hơn thơ
Bàn tay năm ngón em dài ngắn
Nhúng nước thơ ta chết giữa bờ ..

Ai vớt dùm thơ chìm biển cạn
Bên bờ viễn xứ nát lê thê
Tình em như nắng chiều đông lạnh
Hiu hắt đường xa lạc lối về ..

Nếu phải bắt đền , em chớ hỏi
Ngón tay nào lỗi để thơ chìm ?
Vần thơ không kết bằng năm ngón
Mà kết do màu của thớ tim ..

Nhược Thu


...Xù Nhau...

Ừ nhé em đã xù thơ
Nhưng tình em đã bao giờ xù đâu
Nếu mình phải cách chia nhau
Cõi đời giông tố tìm đâu an bình ?

Theo thơ em gởi chút tình
Người đem hong gió nên tình bay đi
Đêm về ngấn lệ ngang mi
Trách ai hờ hững, trách chi thơ mình.

Em xù thơ, không xù tình
Anh nghe cho kỹ : xù tình là anh !
Chỉ vài sợi nhớ mong manh
Anh đem chôn dấu nên đành... xù nhau.

Thi Hạnh


Tình Xù

Ta về hỏi khẽ chiêm bao
Thơ ai mới dệt đã cào xướt da
Ô, là thơ của bé ta
Vần gieo lơ lửng như là ... người dưng …

Chiều nay nắng bỗng rưng rưng
Má ai vẫn đỏ vẫn lừng ngát hương
Thơ xù em xếp đầy rương
Tình xù em trút mờ sương lối này ...

Bé ơi đừng trách lời cay
Mùa xuân chưa đến hồn này đã đưa
Đường ta sớm nắng chiều mưa
Đường em thoang thoảng hương thừa ngất ngây …

Nhược Thu


Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015

Ừ Thôi

Ừ thôi ta hãy quên nhau
Trăm năm đã lỡ tình đau muộn phiền
Phím tơ đã rớt bên thềm
Lời thơ cũng chỉ êm đềm đơn côi

Ừ thôi đừng trách ai ơi
Trách nhau chi cũng tình vơi đâu còn
Ngày mai chân bước mỏi mòn
Ngày mai thôi hết trăng non một vần

Ừ thôi đừng mãi bâng khuâng
Hư hao suốt chuỗi ngày xanh mộng đời
Thế thôi cũng quá rã rời
Thế thôi cũng vỡ bầu trời ước mơ

Ừ thôi tan cả hồn thơ …

Thi Hạnh


Ừ Nhé Em Xù ..

Ừ nhé em xù thôi cũng được
Không xù cũng chẳng thể nào hơn
Lòng em như tuyết tàn rơi muộn
Giữa một chiều xuân bé dỗi hờn …

Ừ nhé như vầy ta khỏi ngại
Gió lùa trong tóc lạnh hồn ai
Dù xuân đang đến hay quên đến
Chẳng vướng buồn phơi vạn dặm dài ...

Ừ nhé có xù em bảo trọng
Xuân này chắc hẳn khác xuân xưa ...
Vì thơ chẳng đượm mùi lân pháo
Nhưng đượm hương thừa ai tiễn đưa ...

Nhược Thu


Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2015

Chẳng Thèm Yêu Anh Nữa

Giận anh rồi chẳng thèm yêu anh nữa
Chiều hôm nay và muôn thuở nghìn sau
Hạt mưa rơi trong tia nắng muôn màu
Như sợi nhớ quyện vào nhau khe khẽ

Ươm tình đầu nụ hoa lòng vừa hé
Đừng vội vàng anh nhé để tình tan
Gió nhẹ lay chiếc lá khép mơ màng
Bước lặng lẽ trong bàng hoàng bỡ ngỡ

Giận anh rồi chẳng thèm yêu anh nữa
Ai bảo anh để mòn mỏi tình chờ
Anh hững hờ hay anh chỉ ... ngu ngơ
Nên không biết tình tơ em dâng hiến

Chiều buông nhẹ trong muôn vàn lưu luyến
Mây ngập ngừng theo từng chuyến gió đưa
Nhớ dáng ai, mong biết mấy cho vừa
Như tơ rối mong chờ tay người gỡ

Giận anh rồi chẳng thèm yêu anh nữa
Chiều hôm nay và muôn thuở... nghìn sau.

Thi Hạnh


Đừng Giận Nhé

Này cô bé giận ai mà mắt ướt
Ai đã làm mưa rớt cả vào thơ
Trời Cali nắng chợt trốn bao giờ
Em có giấu xin hoàn ta ít vạt

Xin khe khẽ kẻo bờ môi sẽ nhạt
Má bớt hồng và mắt bớt long lanh
Chuyện buồn xưa đâu chỉ lỗi riêng anh
Mà chỉ bởi tội tình em còn bé

Tình em dệt cứ thêu vần diễm lệ
Đừng kết thành bóng nước vỡ kim cương
Lỡ bé buồn trời sẽ phủ mù sương
Và mưa lũ sẽ dìm thơ trôi lũ

Em ở đó ta chốn này lữ thứ
Tóc dài chi cho thương nhớ mênh mông
Bé giận rồi buồn có dứt hay không
Hay vẫn rối như tầm vương phải kén ..

Đừng giận nhé mặt trời đang tắm biển
Sẽ cười em môi má đỏ hây hây ....

Nhược Thu

Nhủ Lòng

Nhủ lòng chẳng nhớ nữa đâu
Chẳng thơ chẳng thẩn chẳng sầu vì ai
Dã tràng năm tháng miệt mài
Biển đông se cát cũng hoài công thôi

Nhủ lòng quên nhé người ơi
Sao tim vẫn cứ bồi hồi chờ trông
Nắng xuân ươm má em hồng
Nhưng trong vạt nắng mênh mông nỗi buồn

Nhủ lòng thôi nhé cô đơn
Về đây làm bạn keo sơn tháng ngày
Trăm năm ôm ấp tình này
Người đem hờ hững trao tay vội vàng

Nhủ lòng một kiếp đa đoan
Nên thơ cũng chỉ bàng hoàng xót xa

Thi Hạnh


Nhớ Em Trăng Cũng Quên Rằm

Sao em lại nhớ người xưa
Để ta nhốt gió thôi đùa tóc bay
Lỡ buồn em vỡ trên tay
Sầu ta chưa hái đã đầy nhớ nhung

Sao em lại nhớ người dưng
Để ta bảo nắng thôi đừng ngóng trông
Má hồng em ửng chờ mong
Nắng hồng ta nhốt vì không người chờ ..

Sao em lại nhớ người mơ
Cho trăng thả mộng thập thò mái hiên
Hỏi trăng có biết ưu phiền
Theo ta lẽo đẽo khắp miền gian nan …

Cõi xa thơ nhả tơ tằm
Cõi gần trăng cũng quên rằm - nhớ em ...

Nhược Thu