Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2015

Vỗ Về

Thơ ở đâu mà ta ở đây
Hồn say hay ngọn gió bay bay?
Bóng em qua đó vương màu nhớ
Ta ở , lòng nghe khắc khoải đầy

Ta ở đây còn thơ ở đâu
Bên triền dốc đứng hoặc sông sâu?
Sông sâu biển cạn đâu bằng mộng
Một thoáng phù du biển hóa dâu ..

Thơ ở đâu mà em giấu đi
Bên trời nhạn trắng khóc chim di
Kiếp chim trôi nổi đời xa xứ
Có khác gì nhau khác mộng gì ..

Thơ ở đây mà ai giấu em
Mộng tròn hay khuyết dở dang lem
Nếu như còn kiếp mà bay nữa
Xin vỗ về thơ cánh thật mềm ..

Nhược Thu

08/25/2007



Thứ Tư, 1 tháng 4, 2015

Trăng Bỏ Trốn

Phương bắc người về hoa nắng rũ
Hoa lòng cũng rũ giống hoa thơ
Nắng hoa héo hắt trên đường cũ
Thơ chất đầy tim những đợi chờ

Lưu luyến để rồi ta cách biệt
Em về sương buốt bóng trăng rơi
Bóng đêm che bóng thơ treo vách
Nửa mảnh sầu riêng nửa góc trời

Một nửa tim buồn ai phủ lụa
Lối về sũng ướt gió mưa pha
Hôn em chưa ráo bao hờn tủi
Sợ lệ người đi đẫm gót ngà

Nhắm mắt đi em , trăng bỏ trốn
Đôi hồn không trốn nổi đành đau
Dù trăng có khuyết thành bao mảnh
Trăng vẫn là trăng khác ánh Sao ...

Nhược Thu
08/10/2007

Cuối Cùng Em Đã Đến

Thương quá em đi trời mới sáng
Một mình một bóng giữa cô đơn
Vì đâu mà vượt ngàn cây số
Hành lý mang theo khối mộng tròn

Thương quá nhìn em trong bóng chiếc
Bây giờ xa tít cũng gần thôi
Sá chi ngàn dặm , tinh cầu lạ
Cũng vượt tìm xem bóng lạc đời

Thương quá mỏi mòn trong ngóng đợi
Môi hồng vẫn đậm những chờ mong
Hành trang em chất đầy thương nhớ
Chất mãi mà sao vẫn cứ nông

Thương quá cuối cùng em đã đến
Môi cười khúc khích nắng hồng say
Vứt va li đó ôm chầm cứng
Nửa mảnh trăng lòng nghiêng tóc mây

Nhược Thu
08/09/2007


Môi Cay

Cali buồn gì nắng bỗng hanh
Mây buồn xa gió chẳng bay nhanh
Ta buồn dư nhớ nên buồn quá
Nhớ nụ môi hôn lúc khởi hành

Cali đưa người ai buồn hơn
Người về trời nắng xe bon bon
Tiễn đưa chỉ độ vài mươi dặm
Phi đạo đang chờ nuốt bóng son

Bên kia trời mây trong không em
Đêm qua trăng gục ở bên thềm
Bóng in hai mái đầu đang chụm
Còn một chút gì để nhớ quên

Thôi em đi em đi môi cay
Mà sao quyến luyến mãi bàn tay
Vần thơ lạc nhịp nghe tim nhói
Biết thuở nào em gặp lại vầy ...

Nhược Thu
08/07/2007


Thứ Hai, 30 tháng 3, 2015

Nhớ Hay Là Quên

Em về mình xa thêm xa thêm
Sương khuya rớt nhẹ buốt vai mềm
Môi hôn chưa ấm câu tình tự
Mờ hút bên trời một cách chim

Phương bắc đưa người ai đưa tôi
Người về thôi nhé người về thôi
Hương mê em thả vào trong nhớ
Lần cuối hôn rồi xuôi buông xuôi ..

Em về còn chi không chi không
Không mưa sao ướt đẫm trong lòng
Sao nụ cười em trong đáy mắt
Cũng buồn như mộng mới đơm bông ..

Em về rồi nhớ hay là quên
Có nghe trăng khóc lẻ bên đèn
Có nghe tiếng sóng xô hồn vắng
Bạt nửa hồn này theo bước em ..

Nhược Thu
08/07/2007


Phân Nửa

Em giam phân nửa chia ai đó
Giữa chốn trần gian khuất địa đàng
Hương ủ trong thơ ngần ấy nỗi
Nhớ thời dào dạt tiếng ve ran

Anh ươm hoa trái vào thơ mật
Để ướp môi em chín ngọt ngào
Vóc lụa trong gương vừa thức muộn
Đầy hồn anh đó nắng xôn xao

Em ơi hai đứa hai phân nửa
Có ráp thành khuôn giữa nhịp cầu
Một nửa bên em trời đã ấm
Sao còn một nửa tỉ tê đau ?

Mà em chỉ nhớ nhau phân nửa
Vóc ngọc môi ngà lỡ ướp thơ
Đã nếm chung màu hoa trái nở
Hồn say ngào ngạt đến không ngờ

Nhược Thu
06/12/2007


Mộng Hờ

Ừ thôi em định sang trang
Tình ươm chưa thắm đã vàng úa thơ
Môi hôn chưa chín mộng hờ
Làm sao lấp được đôi bờ cách xa ?

Em là hoa của loài hoa
Anh là thơ của bài ca lạc vần
Lạc từng con chữ ăn năn
Nhìn nhau một thoáng tần ngần quạnh hiu

Em về mộng vỡ đăm chiêu
Đào sâu giấc ngủ tiêu điều tình nhau
Môi em xưa rất ngọt ngào
Ngọt thêm nghe cả vóc đào ngất ngây

Tình buồn ướp chút môi cay
Tình đau ướp chút thơ say ngỡ ngàng
Mai này nắng lẻ mưa khan
Vắng em , ai ướp địa đàng vào thơ ...

Nhược Thu
06/06/2007

Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2015

Treo Thơ Làm Vách

Vốc chữ cuộc cờ xưa đã vỡ
Anh còn đâu nữa những hoài mong
Chiều miên man lạnh bờ môi ấm
Đã đủ làm thơ trổ sắc hồng

Thơ treo làm vách ta cùng thức
Chia bớt đời nhau giấc mộng ngà
Hát nữa đi em dù giọng lạc
Bên giường chăn chiếu cũng ra hoa

Mai mốt lỡ đời xuôi ngược mãi
Câu thề xin giấu cận kề môi
Nhìn mây hờn dỗi trăng nào biết
Muốn hẹn cùng nhau mộng vá trời

Chẳng lẽ rồi đây tình hóa lạ
Em về dâu biển hóa thành thơ
Vần gieo ngày cũ hay ngày mới
Có đủ vì nhau để đợi chờ ?

Nhược Thu
05/24/2007


Nếp Nhăn

Này em đời giống màu trăng vỡ
Tình giống màu trăng vỡ gấp đôi
Em giấu tình trăng vừa mới nở
Nên anh lưu lạc bốn phương trời

Anh lạc giống ngày trăng biết lạc
Nên tình trăng lạc giống như anh
Bước em có dịu như màu áo
Đừng dẫm đau màu ký ức xanh

Hai đứa hai mùa hai ngõ rẻ
Trăng tròn trăng khuyết một mùa trăng
Tình ta chẳng những không tròn khuyết
Mà rẻ theo đời muôn nếp nhăn

Em ạ dẫu gì trăng đã khuyết
Muốn tròn nhưng mộng có tròn đâu
Người ta miệng ở tim đi trước
Trước cả ngày trăng rụng xuống cầu ...

Nhược Thu
05/23/2007


Ướp Câu Thơ Ngọt

Như giòng sông nhỏ xuôi ra biển
Thơ chở ngập tràn câu ái ân
Ta giống thuyền nan chèo ngược sóng
Bao giờ chia cạn nỗi ly phân

Sông cạn nguồn , thơ vẫn mãi xanh
Tình em như nước chảy long lanh
Nước len khe đá tan vào đất
Loang thấm hồn nhau buổi độc hành

Bao giờ chẳng biết bao giờ nữa
Mây vẫn muôn đời lú lẩn trôi
Sông vẫn ngu đần xuôi biển cả
Tình ta nào cạn những chia phôi

Môi vẫn bên trời đợi dấu son
Và màu yêu dấu có nồng hơn ?
Ướp câu thơ ngọt người đi nhớ
Ngồi kẻ hồng môi dạ có hờn ..?

Nhược Thu
05/09/2007