Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2014

Khâu Lại Vầng Trăng

Nửa vầng trăng đã tắt rồi
Nửa vầng còn lại em ngồi em khâu
Ngàn xưa cho đến ngàn sau
Khuyết, tròn trăng vẫn vẹn câu chung tình

Đành rằng số kiếp linh đinh
Nhưng hồn trăng vẫn đoan trinh một đời
Lững lờ góc bể chân trời
Tim luôn in đậm những lời thề xưa

Hữu tình ai đón ai đưa
Vởn vơ cánh bướm cũng thừa mà thôi
Dù vầng trăng đã chia đôi
Nhưng tình trăng vẫn diệu vời thiết tha

Nghìn sau như thể hôm qua
Trăng vờn soi bóng lối ta đi về
Trăng giờ nhiễu bóng ê chề
Em nhờ múi chỉ vỗ về trăng khuya

Thi Hạnh


Vá Trăng...

Em ngồi vá mảnh tình xưa
Hay em vá mảnh trăng thừa mái tây
Gió xào xạc lá trên cây
Tóc em đan rối môi đày đọa nhau

Vầng trăng nửa mảnh treo cao
Sao em hái xuống cho vào lồng riêng
Nửa kia soi mảnh ưu phiền
Quê hương nửa mảnh sầu nghiêng gót trần

Em về để lại phân vân
Đường xa chưa tới đường gần đã quên
Nơi này trăng chiếu buồn tênh
Vì em chưa vá trăng liền vào thơ...

Nhược Thu


Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

Thôi

Thôi anh đừng viết bài thơ
Viết làm chi những mong chờ xa xưa
Thu nào lại chẳng gió mưa
Trăng nào lại chẳng lúc vừa lúc non

Thôi anh, hai chữ sắc son
Chỉ là thêu dệt khi còn yêu thôi
Bây giờ tình đã đôi nơi
Bây giờ tình đã mù khơi xa mờ

Thôi anh, hai chữ đợi chờ
Ngày nao hẹn ước bây giờ còn đâu
Coi như phận số cơ cầu
Trách làm chi chuyện mưa ngâu thay mùa

Thôi anh đừng tiếc vẩn vơ
Cung đàn xưa đã thẫn thờ buông lơi
Rã rời từng phím tơ rơi
Lời ca tiếng nhạc tả tơi cung sầu

Thơi anh đừng hẹn kiếp sau
Kiếp này chẳng đặng, kiếp sau ai ngờ
Nếu còn ray rứt mộng hờ
Đành ôm kỷ niệm nương nhờ chiêm bao

Thi Hạnh


Còn Đây Ít Chữ Mòn Bên Gối

Em trách nửa đời ta lận đận
Gót mòn nhưng nợ chẳng mòn theo
Nợ em chưa vá vầng trăng bạc
Mòn mỏi bên trời lơ lửng treo

Em trách nửa đời sương nhuộm tóc
Hiên trăng chưa uống một lần say
Thềm trăng mài kiếm màu trăng rỉ
Không rót mà sao lệ thoáng đầy

Em trách nửa đời nơi bến lạ
Xứ người mưa nắng tựa chiêm bao
Vầng trăng không xẻ mà luôn khuyết
Treo chếch đôi bờ cho nhớ nhau

Em trách nửa đời thơ dệt muộn
Vần gieo nghiệt ngã buổi vào thu
Còn đây ít chữ mòn bên gối
Nghe cũng đau lòng kẻ thất phu...

Nhược Thu


Trách

Em nào trách vần trăng chia đôi nửa
Để lạc loài một nửa với chiêm bao
Để bóng đêm cứ vun vút dâng trào
Cuồn cuộn lấy trăng sao vào nghiệt ngã

Em nào trách sông sâu nơi biển cả
Đã vô tình chia hai ngả ngược xuôi
Ngày tháng này, năm ấy, rất xa xôi
Là tất cả, giấc mơ đời... tan biến

Em nào trách con đò xưa thay bến
Quên hẹn hò, quên những chuyến đón đưa
Dòng nước xưa dù vẩn đục hoen mờ
Vẫn ôm ấp những mộng mơ huyền thoại

Em nào trách người đi không trở lại
Để cung sầu lận đận mãi phím tơ
Lạc nguồn thơ lạc luôn cả đợi chờ
Em chẳng trách bây giờ và  ... mãi mãi.

Thi Hạnh


Thơ Sầu Tuôn Vỡ Mê...

Em chẳng trách thật sao?
Đường trần lắm gian lao
Nửa môi hôn còn dở
Hương son đã phai màu

Em chẳng trách ngày xưa?
Không hàn nổi cơn mơ
Xác thân ngàn dặm rũ
Còn treo nợ bóng cờ

Em chẳng trách đại dương?
Đành khơi những sóng cuồng
Dìm bến mơ cuối bài
Dày thêm mối đau thương


Em chẳng trách mà nghe
Hồn sầu ta vẫn tê
Máu sầu ta vẫn rỉ
Thơ sầu tuôn vỡ mê  ...

Nhược Thu


Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

Sang Sông

Sang sông ai đã sang sông
Bên này chiếc lá lòng vòng muốn rơi
Trách tôi em cứ trách tôi
Giờ em sang trước cả người lẫn thơ

Phơi mơ ta nắn dây tơ
Nắn dây chưa thẳng tình hờ đã khô
Ta đi săn cuộc đợi chờ
Làm sao vá mộng hải hồ vừa tan

Em buồn trách gió thu sang
Gió không gom đủ lá vàng đền nhau
Mong đời mưa nắng thôi đau
Vóc em ngà ngọc, ta sầu mình thôi...

Nhược Thu


Úa Vàng

Em nào cất bước sang sông
Chỉ lá chiếc lá thay lòng đó thôi
Ngày mai lá sẽ buông lơi
Ngày mai lá sẽ chơi vơi bẽ bàng

Hay là lá muốn sang ngang?
Nên vội khoác lấy áo vàng làm duyên
Quên nàng nắng ấm bên hiên
Quên lời son sắc những đêm trăng ngà

Cũng là một giấc mơ hoa
Ai người đem cất đậm đà vào rương?
Giật mình, len lén soi gương
Thấy đời như chiếc lá  đương... úa vàng.

Thi Hạnh



Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2014

Như Phiến Lá

Thôi nhé đời ta như phiến lá
Chẳng còn cành bám buổi vào thu
Ngày em gọi gió về hong tóc
Ta nắng phơi buồn bỗng thấy dư...

Em lá hay ta, ta chẳng biết
Em thơ hay nhạc dệt từng chương
Chỉ nghe trong vết nhòe trang sử
Mắt nhớ môi cay lạc cõi thường...

Em ở hay đi dù sớm muộn
Một lần cũng gợn mãi hồn xưa
Vần gieo không  nhúng buồn trong nước
Sao ướt bên trời cả xác thơ...

Ai sẽ thay ta giùm trả hết
Nợ buồn nợ nhớ nợ tìm nhau
Đường xa vạt nắng sầu hiu hắt
Nghe gió run cành lá thoáng đau...

Nhược Thu



Chẳng Cho Anh Vay Nợ

Nếu biết thế chẳng cho anh vay nợ
Dẫu nợ kia chỉ nhẹ tợ mây ngàn
Chợt thoáng về như chút nắng lang thang
Đâu có ngỡ lại khiến chàng bận bịu

Nếu biết thế chẳng cho anh mua chịu
Thì có đâu chuyện vướng víu rầy rà
Cứ bình thường như ngày tháng hôm qua
Thì đâu có những... trăng tà trăng khuyết

Nếu biết thế chẳng cho anh quyến luyến
Một chút duyên sau những chuyến hải hành
Chỉ có chăng là sóng với biển xanh
Sao vương vấn, sao chẳng đành quên lãng?

Nếu biết thế chẳng cho anh lãng mạn
Chuyện yêu đương như một áng thơ tình
Trả rất nhiều, song vẫn nợ bình sinh
Vì đáp án là phương trình lạc số

Nếu biết thế chẳng cho anh ngoan cố
Cứ bình thường như cái thuở mới quen
Chẳng vay qua, chẳng trả lại bõ bèn
Đâu chua xót chữ bạc đen trao trở

Nếu biết thế chẳng cho anh vay nợ!

Thi Hạnh